Chào anh nhé… người lạ đã từng thương

Đã có lúc em từng thương anh nhiều đến thế, nhưng anh mãi quay lưng lại phía em. Sẽ chẳng bao giờ biết đôi tay ấy muốn chạm vào anh, đôi mắt ấy luôn hướng về anh bằng tất cả những yêu thương em có. Sự biến mất của em khỏi cuộc sống của anh cũng chẳng có gì sâu sắc đặc biệt chẳng ảnh hưởng tới những thói quen hàng ngày của anh, thậm chí anh còn chẳng nhận ra đã từng có em bên cạnh.

Anh vẫn như vậy, thức dậy mỗi sáng đi làm đúng giờ, tối về đi học rồi có chăng là những cuộc vui tụ tập bạn bè. Sẽ chẳng có một khoảnh khắc nào nhớ đến một đứa con gái từng lướt qua đời anh. Chỉ có em là vẫn thế, thổn thức khi thấy bóng dáng ai đó giống anh, vẫn tự an ủi mình rằng anh vẫn gần đây.

Mỗi sáng đi học vẫn mong được nhìn thấy anh đi làm, trưa về vẫn ngó nghiêng xem có thấy anh đi ăn. Vẫn đều đều online facebook chỉ để xem cái chấm xanh em thương ấy có đang online hay không, vẫn nhấn like những status anh đăng nhưng chẳng bao giờ dám lên tiếng, rồi cứ thế lặng lẽ offline như bao bạn bè khác trên facebook của anh.

Rồi có những ngày buồn đến ngây dại khi thấy anh quan tâm tới ai khác cũng là lúc em hiểu mọi cố gắng của em cũng chỉ là dư thừa, tất cả trở nên trống rỗng khiến em chẳng còn thiết tha chẳng còn động lực. Cứ như thế em ôm lấy thế giới nhỏ của mình mà trong đó chứa đầy những suy nghĩ hình ảnh về anh, em ôm lấy nó em đau cùng nó, đau cùng thứ tình cảm em giành cho anh chỉ mình em biết chỉ mình em hiểu.

Để rồi em đã tự chữa lành được vết thương của chính mình, bước ra khỏi những nhớ thương hi vọng mà tưởng chừng trước kia nó sẽ nhấn chìm em trong đó.

Tất cả chỉ là hôm qua thôi, ngày hôm nay em đã dám bước ra khỏi thế giới của mình, không còn vẻ đáng yêu như anh từng nói, không còn mong chờ tin nhắn chúc ngủ ngon của anh mỗi đêm và em cũng quên mất rằng em từng biết nhớ một người. Em tự sống cho bản thân không còn nghĩ suy quá nhiều, đói tự biết đi ăn một mình, mệt thì lăn ra ngủ, tự thoát khỏi cô đơn bằng những thú vui sở thích của bản thân và hài lòng về những cố gắng thành quả mình đạt được.

Chúng ta cứ như vậy anh nhé, là hai đường thẳng song song không điểm cắt, đừng bất chợt một ngày lại nhớ tới em, em chẳng muốn mình trở thành người thay thế, cũng chẳng muốn giống câu ” anh chỉ đến bên em lúc buồn, còn những ngày vui anh về nơi đâu”. Em học được cách để mạnh mẽ rồi sẽ không cần sự quan tâm thương hại từ anh nữa.

Vậy nên em sẽ lạnh nhạt lắm vô tình lắm, anh không thương em vậy thôi em cũng sẽ không thương anh nữa, tình thương em không thừa. Từ nay em sẽ tự thương lấy mình cho đến một ngày em tìm được người thật lòng thương em để em quên đi khoảng trống mang tên anh.

Chào anh nhé… người lạ đã từng thương!

Mỹ Linh – Dear.vn

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.